Nhật ký một người say

By Thái Uyên

 

chỉ khi say con người ta mới dám lột tả những gì cho là xấu xa mà ta đang cố giấu

Cha tôi là một sĩ quan mang quân hàm trung úy.Nghe đâu ông là người chỉ huy một trung đội nào đó
Mẹ tôi là một y tá trưởng .Nghe đâu bà là người đứng đầu của một bệnh viện...
Tôi là con cha mẹ tôi. Và tôi mãi tự hào về điều ấy nếu người đời không gán ghép  đặt cho tôi cái tên"con của đồ bán nước".
Không biết ngày ấy cha mẹ tôi đã bán cái đất nước này với giá bao nhiêu???
Chỉ biết rằng khi sinh tôi ra cha tôi phải nằm trong trại cải tạo bắt buột.Còn mẹ bà lặn lội bên bồng con thăm chồng bên chịu tiếng thị phi ghẻ lạnh của đời.
Ba mươi ba năm.Tôi sinh ra khi nước nhà độc lập.Ba mươi ba năm. Tôi gánh chịu hậu quả của những người đi trước.Người ta xếp lý lịch của tôi vào diện"sổ đen".Lý lịch của một đứa bé vừa chào đời đã là mầm mống của sự băng hoại và tàn phá...
Thật ra tôi chẵng có lỗi gì...
Và cả cha mẹ tôi nữa ông bà cũng chẵng có lỗi. Lý tưởng thì rất nhiều người ta có quyền chọn lựa cho mình những con đường nào đấy.Thắng làm vua thua làm tớ.Đơn giản vậy thôi.Còn bán nước hay không hãy đợi lịch sử đời sau hậu xét.
Thì đấy tôi vẫn yêu đất nước của mình đấy thôi.Quốc khánh tôi treo cờ tổ quốc.Tôi trân trọng tiếng Việt nam này hơn bất kì thứ ngôn ngữ nào;tôi hạnh phúc khi thấy một người Việt nam nào đấy dành một giải thưởng quốc tế yêu loài hoa dại dã quỳ và ghét khi ai đó nói xấu về đất nước của tôi.
Cả cha mẹ tôi cũng thế.Ông bà gắn bó với đất nước này cho dù người ta đang gọi ông bà là"đồ phản quốc".Bằng chứng là cả gia đình tôi đã từ chối những cuộc bảo lảnh HO những cuộc ra đi lôi kéo và cả những lời mời mọc từ đâu đó.Tất cả chỉ để một điều:ông bà muốn gắn bó với cái đất nước đã sinh thành ra mình cho dù đất nước ấy có tệ bạc với mình thế nào chăng nữa.
Cha tôi là một nhà văn một nhà thơ chân chính-theo tôi.Dù rằng ông chưa bao giờ đăng báo hay in sách một tác phẩm nào của mình nhưng tôi vẫn tự hào về điều đấy khi những bài viết của ông ngày một dày hơn chất đầy trong tủ.
Còn mẹ tôi người đàn bà Việt nam đúng nghĩa-theo tôi.Dù rằng chẵng mấy ai biết được bà từng đứng đầu của một bệnh viện nào đấy nhưng với tôi bà là người giỏi giang khi một tay vun vén cho hạnh phúc của cả một đại gia đình được vẹn toàn như ngày hôm nay
Chiến tranh đi qua và những mùi khói súng đã là dĩ vãng.Nhưng không người ta vẫn nhắc đến nó nhắc đến quá khứ ấy trong những cuốn phim những cuốn sách dày thay vì quên đi nó và bắt đầu xây dựng lại...Tôi thế hệ sau này tôi thấy đau cái quá khứ của cha ông dù bản thân tôi chưa một lần nào thấy những người ấy gây ra tội ác.Chỉ thấy hằng đêm cha tôi vẫn thắp hương cho những người đồng đội nào đó của ông nằm xuống mà chẵng ai biết được trong cõi vĩnh hằng.Và mẹ tôi bà vẫn cầu nguyện cho những đồng nghiệp của bà năm xưa bị chôn vùi trong hậu quả của cuộc di dân...
Ôi chiến tranh...
Tôi con người của ba mươi ba năm sau.Tôi đang gánh chịu cái quá khứ đen trong bảng sơ yếu lý lịch của mình là con của đồ phản quốc.
Và ti vi người ta vẫn phát đi phát lại những cuốn phim những cảnh đâm chém bắn giết như nhắc nhở xỉa mói một điều gì đấy...

More...

Lục bát xưa

By Thái Uyên

nốc cạn đêm nhắm Kiều


Nốc cạn đêm
nhắm Thúy Kiều
bể dâu nhăng nhít nhặng
điều đúng sai

ngàn dặm phơi
góc trần ai
phong trần là mệnh ghé
vai gánh tình

mười lăm năm gặm
nhục vinh
vô thường cắt nghĩa vô minh
cõi người



mười lăm năm mỏi mê
đời
trắng đen ngửa cổ ngạo
trời trắng đen

gá thân
cuộc chợ bon chen
lập lờ ông Tạo hờn ghen
kiếp Kiều



nốc cạn đêm
nhắm tích xưa
ai có tội
nước mắt thừa trăm năm

Đêm đọc Độc Tiểu Thanh Ký của Tố Như



người xưa xót
một Tố Như
ba trăm năm lẻ phù hư cuộc người

Này son phấn
môi lệ rơi
thiên thu động
ngửa mặt cười càn khôn



Tây hồ ai oán Cô Sơn
văn chương yễu mệnh
đốt
hồn tơ vương

Lung lay gió
Tiểu Thanh sương
giai nhân buồn rũ
chin phương dặm vừa

Chồn chân lại muốn đổ thừa
đêm cay mắt
áo nhàu xưa một người




More...

Bài thơ giữa chợ

By Thái Uyên

Tôi viết bài thơ

bày giữa chợ

eo xèo bình chọn khen chê

bảo mốc meo cổ điển vần vè

bảo siêu thực tượng trưng tắc í tị

bảo hiện / hậu đại phổng phao muốn ...ói



Tôi viết bài thơ giữa chợ bày

là nghiệp nợ

kệ

câu chữ thừa thiếu vần tỉnh vần say

như hàng tạp hóa tôi phơi mặt ê hề

nỗi buồn cứ nặng mùi ố tạp

như mọi ngày cháo lão vẫn diễn đài

vẫn khai phương trăm miền xộc xệch


Bài thơ tôi bạn đọc

khách qua đường ghé chợ chợ đông

đủ an lòng
Thái Uyên

More...

Chuyện ba mươi năm

By Thái Uyên

Chuyện ba mươi năm

Ngàn năm còn & mất

sự thật nụ cười rách khóe miệng

ngai vàng phong kiến mối mọt ruỗng

Hitler nhắm mắt chưa yên

thực dân mang áo mới mị dân cơm áo

độc tài núp bóng dân ngu mê

cà phê tôi buổi sáng lê thê giọt đen

Ba mươi năm cô giáo làng ngày nọ

bài lịch sử hào khí ngập trời. Chiến thắng

(Ta chiến thắng không hề chiến bại* )

gặp lại tôi cô cúi mặt

ngọ nguậy thằng người

tôi không chấp

đàn bà

(thường rên khi sướng & kêu ca khi khổ)

Ba mươi năm tre làng trơ gốc

đường bê tông

xe máy Tàu chồm ga đánh võng

nhà cao tầng

nhà ổ chuột

nhà nghỉ tình dục

nhà massage

nhà tù...

Ba mươi năm

kênh truyền hình nhai đi nhai lại

giang hồ kiếm hiệp ruột gan phèo phổi

những ngực trần váy ngắn trên sàn catwalk

những Hàn quốc mát mí lót đa tình chỏng chảnh

chín trăm bảy mươi năm tới

tôi chưa hình dung đuợc

ngủ thôi

mệt rồi

More...

Vĩnh biệt Hồng Công

By Thái Uyên

HƯƠNG XƯA -tạp bút thơ

( thắp một nén nhang cho Hồng Công )

Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng huơng xưa . Chuyến xe đò từ rừng về Pleiku nghiêng ngả câu hát và và tôi mắt không thể khép. Tháng chín the thắt mưa gió tràn tin dữ . "Khát vọng sống để yêu"** đã không thể Ở trọ trần gian.** Thu vàng khô lá thu chia biệt rụng rời. Hồng Công ở đâu đó vô chừng trên đỉnh đồi mây xám còn chăng hương xưa ở lại .

Hương xưa *.Tôi lơ ngơ nhân thế phỉnh phờ. Câu thơ rơi vô thường nhặt nhạnh. Buồn mọc loang vách núi buồn gầy ngực lõm im lặng trắng ngàn thức mây và giấc mơ ngọn cỏ úa bề dâu thu nghều ngào địa cầu mồ an táng em. Bàng hoàng hương xưa

Im lặng và đau. Làm chi những khua khoắng làm chi những thỏa hiệp quỷ ma. Tôi vần vò đất lục bục . Hương Xưa Hồng Công ơi !

pleku 16/09
Thái Uyên



*Nửa hồn Thương đau : bài hát của Ns Phạm Đình Chương

*Tác phẩn của Nguyễn Hồng Công

More...

Đạo đức chung giường

By Thái Uyên


 

Khi lão giáo già ngủ mê bụi phấn sặc sụa ho Đinh Lý Lê Trần gào khan mùa thu gió nổi lũ trẻ cuộn co vĩa hè mẫu bánh mỳ chia lý tưởng nhân sinh đạo đức giặt giủ vá khâu cái ngàn vàng méo mó nước mắt mặn mồ hôi lương vài trăm cung tay khép nép dạ thưa bẩm để gió Đông run run tim gan phèo phổi dạ dày bao tử lép.


Khi mụ hàng cá rêu rao ngã giá miệng dao tay kéo lỗ ba lời bảy đạo đức chung giường năm sáu miệng ăn đứa tiến sĩ đứa chột đứa què sáng sáng ngồi lê trốn tay thuế vụ.

Khi đất mẹ cong chử S tất đất hẹp dần lòng người thắc thỏm nhìn lên hấy mặt trời đỏ rựu cúi xuống có mụ hàng cá với lão giáo già leo lẽo đạo đức chung giường dối trá


sêsan.01/09
Thái Uyên

More...

Xí mê

By Thái Uyên

Xí mê cho tôi về mùa kí ức
buổi quan ô đánh đáo năm mười
buổi cuộc chơi ngây ngô em- tôi
đuổi bướm hái hoa kết toà tình ái
em trốn tôi tìm tuổi thơ khờ dại
bắt được em rồi
em xí mê

cúc quỳ lán che đám cưới giả vờ
bắt em về sửa túi nâng khăn


Thời gian
cơm áo gạo tiền không phải trò đùa con trẻ
xí mê
em trốn nơi nào xa thế
không bắt được em

01/12/2008
T.U.

More...

Ngày muộn

By Thái Uyên

Ngày muộn
nhẳn mặt người ráng chiều đỏ
ối phấn son

Mẹ bậu cửa  chờ con
Đài loan Hàn Mễ Ấn
xuất khẩu caffe tiêu gỗ lao động hôn nhân
và những cắt cớ
ra tiền


Ôi lời ru nẫu ruột luỹ tre làng
da trắng da đen da vàng
những mắt xăm và đầu trọc
trơ khấc


Ngày muộn
buồn mắt cay
khói lam bay cuống rạ quê nhà

27/5/2009
Thái Uyên

More...